Khi Kim Thiềm phu nhân vừa dứt tiếng gọi nguyệt quang, Trần Vũ cảm thấy mi tâm nóng ran. Chỗ vừa bị kim thiềm bôi máu tươi bắt đầu lóe lên bạch quang, khiến ý thức hắn thoáng chốc trở nên mơ hồ.
Tiếp đó, hắn có cảm giác như bị hút vào bên trong một thứ gì đó. Ý thức nương theo đầm lầy không ngừng chìm xuống, cuối cùng chạm đến kỳ vật nằm sâu dưới đáy đầm lầy: nguyệt nhưỡng.
Giữa lúc ý thức còn đang mông lung, hắn chợt nghe giọng Kim Thiềm phu nhân vang lên bên tai: "Năm năm trước, ta vẫn chỉ là một con kim thiềm bình thường. Một ngày nọ, cơ duyên xảo hợp bị nguyệt nhưỡng rơi trúng, từ đó khai mở linh trí, bước vào con đường tu hành. Cùng tu luyện với ta còn có ba trăm sáu mươi tư vị huynh đệ tỷ muội. Đáng tiếc thiên phú của bọn họ không đủ, bèn dồn toàn bộ đế lưu tương cho ta, để ta có thể nhanh chóng hóa hình."
Trần Vũ ngắt lời nàng: "Khoan đã, ý ngươi là... ngươi mới năm tuổi?"




